Cái gì rồi cũng đến, đến rồi qua, qua rồi mất

Tất cả chúng ta ai cũng như ai, khi sáng sớm thức dậy, nhớ đây là sáng, nghĩ đến chiều thấy như nó xa. Nhưng rồi lụi đụi qua một vài công tác là đến trưa. Sau bữa cơm trưa loanh quanh đến chiều, rồi tối. Như vậy nhìn sáng đến chiều dường như là xa, cái xa đó rồi cũng đến, đến rồi qua.
from Vườn hoa phật giáo: Thông tin phật giáo, đạo phật, thư viện phật giáo https://ift.tt/3g0BBXI https://ift.tt/2MpfYlY
via IFTTT
Nhận xét
Đăng nhận xét